TNH's 4rum
Ấy ui..... đăng nhập cái đi nhez... ^^!
:x :x :x


Những phút Giây vui vẻ Cùng Tây Ninh Hội
 
Trang ChínhĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Top posters
NguyenNhon
 
♥cÀNa♥
 
kun.crazy
 
Won
 
tieu mita
 
_Blue_
 
baby_PM_cry_Kute
 
SasuKen
 
Kaze_Tử Phong
 
şµŗë
 
September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar

Share | 
 

 Hối tiếc liệu có quá muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
SasuKen
Storm Guardian
Storm Guardian
avatar

Tổng số bài gửi : 93
Điểm : 2916
Danh Tiếng : 15
Join date : 12/04/2010
Age : 24
Đến từ : Gò dầu

18042010
Bài gửiHối tiếc liệu có quá muộn

Anh và cô ...

Hai con người xa lạ, đã gặp và đế ý nhau trong một chương trình ca nhạc,
chỉ một sự vô ý khi cả hai cùng đưa vé vào cửa cho bảo chú soát vé và
cùng nói " Một mình đi coi ca nhạc thật vô vị" ... Bất giác cả 2 cùng
quay sang nhìn nhau, và tình cảm họ nảy sinh từ đó ...

Từ những tin nhắn, rồi đến những lần chat với nhau, và những cuộc điện
thoại đầy ấp tiếng cười, dần dần anh và cô đã yêu nhau, đã quen với cảm
giác muốn được ở bên nhau, và cả hai được mọi người ngưỡng mộ, một tình
yêu đẹp đã mở ra một thế giới hạnh phúc cho hai người.

Những tháng ngày bên nhau, họ vui có, buồn cũng có, cãi nhau và giận hờn
là chuyện mà đôi lứa nào cũng từng trải, và những lần cãi nhau, anh
luôn gọi điện thoại cho cô, để được nghe giọng nói của cô, để được nói
lời xin lỗi cô ... Những lúc như vậy, cô đều chủ động tắt điện thoại,
hoặc để đến khi nào anh không gọi nữa thì thôi, đến một lúc nào đó cô
nguôi giận, cô sẽ gọi cho anh, và cả hai lại tiếp tục cười nói vui vẻ,
vốn dĩ tình yêu luôn đi cùng với giận hờn, nếu không đó chỉ là 1 tình
cảm vô vị và tẻ nhạt, anh và cô đều hiểu rằng, khi cãi nhau cả hai đều
buồn, nhưng lúc đó là khi sự nhớ nhung nhau tăng lên vô vàn ...

Cũng như thường lệ, lần này cả anh và cô lại cãi nhau, rồi cô giận,
nguyên nhân là do anh một tin nhắn với nội dung yêu đương gửi vào máy
anh, cả anh và cô đều ngỡ ngàng, và mặc cho anh minh oan thế nào, với cô
anh bây giờ là kẻ phản bội, anh rất buồn ... còn cô thì chưa điều tra
rõ mọi việc, đã quyết định sẽ trừng phạt anh bằng cách không gặp anh
trong vài ngày, những tin nhắn của anh đến cô đều không thèm đọc và xoá
ngay, còn những cuộc gọi luôn luôn không có giọng nói nào trả lời ...

Vào một buổi chiều sau đó 2 ngày, cũng là ngày 8/3, là ngày mà anh nghĩ
sẽ xin lỗi cô bằng một bó hoa thật to, sau khi đi làm về, anh chạy ngay
ra tiệm mua bó hoa hồng với 18 bông hoa thật tươi, tượng trưng cho 18
tháng anh và cô bên nhau ... Trên đường qua nhà cô, anh luôn cười vì
nghĩ rằng sẽ đựơc cô tha thứ, và cả hai là hạnh phúc bên nhau, nhưng ...

Nằm trước mui xe tải ...là chiếc xe mang biển số của anh ...là thân xác
anh đang nằm run lên ...là bàn tay anh nắm chặt bó hoa 8.3 đầy máu ...
Người ta chỉ kịp liên lạc với mẹ anh, đưa anh vào bệnh viện gần nhất để
cấp cứu, trên tay anh vẫn nắm chặt bó hoa, cả gia đình anh đã có mặt đầy
đủ, và nghe 1 câu nói của bác sĩ " Hãy vào gặp bệnh nhân lần cuối" , cả
gia đình anh đều khóc, bó hoa vẫn nằm kế bên cái ra trải giường, đầu
anh quấn đầy băng, nhịp tim đã rất yếu, anh tỉnh lại, cố mở mắt để nhìn
cả gia đình, và cố thều thào " Con muộn gặp cô ấy lần cuối " ... Mẹ anh
oà khóc, bà cố dằn xúc động để cầm điện thoại anh lên, gọi vào số máy
của cô, tín hiệu không có ai bắt máy ...

Về phần cô, cô đang nằm đọc báo và sơn móng tay, nhìn thấy điện thoại
rung, cô vẫn điềm nhiêm thực hiện tiếp công việc này, đến cuộc gọi nhỡ
thứ 13, thì máy không còn rung nữa, cô không biết rằng đây là lần cuối
cùng cô gặp được anh, cô vẫn nghĩ rằng đến khi nào mình nguôi giận thì
mình sẽ tìm anh ... Anh đã ra đi ...

Mẹ anh khóc oà, bà đã cố gắng thực hiện ước mong cuối cùng của con trai,
và gia đình anh cũng ko dằn được những xúc động ... Cố gắng đến hơi sức
cuối cùng, nhưng anh biết mọi hy vọng đã chấm dứt, bàn tay anh nằm yên
bất động, lúc nước mắt anh rơi, cũng là lúc đôi mắt anh mãi mãi không
còn mở ra nữa ... Anh đã chết vì mất máu quá nhiều ...

Anh đang nằm yên trong chiếc quan tài gỗ mộc mạc, với tấm di ảnh của anh
... Ngày mà cô chủ động gọi điện cho anh, cũng là ngày mà cô khóc rất
nhiều, rất nhiều khi nghe được tin anh đã ra đi ... Cô nắm tay bàn tay
không còn hơi ấm của anh, ôm cái thân xác đã không còn linh hồn của anh,
để rồi cô hối tiếc, cô tự trách bản thân mình, vì đã không được đến để
gặp anh lần cuối, để rồi giờ đây mãi mãi ước mong của anh không thành
hiện thực được nữa ... Hối tiếc liệu có quá muộn ...
nguồn : st

_________________Chữ kí thành viên_________________
Đọc Bài Của Ken mà ko Thanks Này
Về Đầu Trang Go down
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Hối tiếc liệu có quá muộn :: Comments

avatar
Re: Hối tiếc liệu có quá muộn
Bài gửi on Sat Apr 24, 2010 10:04 am by kun.crazy
muộn rồi
thiệt tình....
 

Hối tiếc liệu có quá muộn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TNH's 4rum :: Khu vực chat chit - 8888888 :: Teen Tâm Sự :: Góc Cảm Nhận-
Chuyển đến